Tự thuở đường
xưa rực đỏ cờ
Nhìn thân rướm máu
tưởng trong mơ
Tỉnh ra địa ngục
vòng vây bũa
Ta giữa trầm luân
tự bao giờ…
Tháng Tư năm 1975, cơn
ác mộng phủ chụp Sài Gòn… kẻ chiến thắng, Bắc quân,
ngay trong tháng 5/75 đã bắt đầu gom hàng trăm ngàn sĩ quan
miền Nam và các viên chức chính quyền vào các trại tù. Trước
30/4 vài ngày, trong khi Bắc quân vây Sài Gòn, Hà Nội tuyên
bố rằng họ không đồng ý nói chuyện với “Nguyễn Văn
Thiệu”, mà chỉ muốn nói chuyện với Tổng thống Dương
Văn Minh… Nhưng sau đó chỉ vài hôm, khi chiếc T54 ủi sập
cổng dinh Độc Lập, sáng 30/04/1975, toán Bắc quân đầu tiên
tiến vào với cờ MTGPMN, một trung tá chính ủy cộng sản
thuộc lữ đoàn M26 gặp tổng thống Dương Văn Minh đã quát
vào mặt tướng Dương văn Minh:
- Mày dám nói trao
quyền hả? Mày chỉ là một kẻ cướp quyền và một bù nhìn.
Mày không có quyền nào để giao cho tao hết… Và từ nay,
tao cấm mày không được ngồi xuống!
(Nguyên tác: Mon general
lui dit-ilen Vietnamien/Trang 338 Việt Nam quê mẹ oan khiên/Pierre
Darcourt/bản dịch cựu đại tá Dương Hiếu Nghĩa)
Từ thời điểm Dương
Văn Minh bị Bắc quân lăng nhục này, miền Nam chính thức
chìm ngập trong đêm đen trả thù từ kẻ chiến thắng, miền
Bắc xã hội chủ nghĩa. Trả thù người sống, những sĩ quan
và viên chức miền Nam trong các trại tù gọi là cải tạo,
trả thù đến người chết, những tử sĩ QLVNCH đang nằm
dưới lòng đất trong các nghĩa trang quân đội, nhất là nghĩa
trang Quân Đội Biên Hòa: các tấm hình sĩ quan trên các mộ
bia người chết bị đập phá không thương tiếc, dù họ không
còn cầm súng, dù họ đã an nghỉ nghìn thu dưới lòng đất
lạnh tự bao giờ trước ngày đau thương 30/04.…
Tôi không biết, bây
giờ, đọc những dòng trên đây, những nhà lãnh đạo CSVN,
33 năm sau ngày họ chiếm miền Nam, vào ngồi chung cùng các
nước văn minh trong ghế “hội viên không thường trực”
của Hội Đồng Bảo An LHQ, có suy nghĩ lại là cung cách hành
xử như vậy, người cộng sản có sai lầm nghiêm trọng về
mặt chính trị ngoại giao và đạo đức Đông phương hay không?!
Hơn 33 năm sau, chúng
tôi, những người sống còn sau cuộc chiến, sống còn trong
các trại tù cộng sản, lưu vong sống tự do trên xứ người,
vẫn còn đau xót khi nghĩ về quá khứ, mà trong muôn ngàn nỗi
đau xót đó, hàng chục ngàn phần mộ của anh em chúng tôi
bị bỏ hoang phế trong các nghĩa trang đã hiện ra với chúng
tôi.
Theo chúng tôi được
biết, riêng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, Bộ TTM/QLVNCH dự
trù làm nơi an nghĩ cho khoảng 60 ngàn tử sĩ; nhưng khi miền
Nam sụp đổ, Nghĩa Trang Quân Đội chỉ chôn khoảng 15 ngàn
ngôi mộ. Sau 33 năm “bãi bể nương dâu”, có đến khoảng
12 ngàn ngôi mộ bị bỏ hoang phế, không ai chăm sóc. 33 năm
dâu bể, nắng dãi mưa dầu, thân nhân của những ngôi mộ
hoang phế có thể đã có mặt trong số hơn nửa triệu người
nằm dưới lòng biển trên bước đường tìm tự do, hay chết
mất nơi nào đó trên quê hương, hay sống ở xứ người và
quên bẳng những nấm xương tàn của người thân nằm cô
đơn trong các nghĩa trang quân đội…
Vì một cơ duyên nào
đó, chúng tôi biết điều trên đây, và cùng anh em trong và
ngoài nước âm thầm làm việc. Đến nay hơn 3 ngàn ngôi mộ
tử sĩ VNCH trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa đã được
bồi đắp, dãy cỏ, sửa sang, tìm và dựng lại những mộ
bia bị 30 năm mưa gió làm sạt lở… Ngân khoản việc thực
hiện công tác ấm lòng tử sĩ này được sự hổ trợ âm
thầm của Tổng Hội Thủ Đức Hải Ngoại, của Hội Thủ
Đức San Jose (Alfa Nguyễn Minh Đuờng), của Ngư Phủ, của
Chinh Hoàng (miền Đông Hoa Kỳ) của những chuyến đi ra mắt
sách/ nói chuyện của Nhóm Nhà Văn Quân Đội bán sách, vận
động… và của những đóng góp âm thầm của bà con, độc
giả chiến hữu ở Sydney, Perth (Tây Úc), ở Hoa Kỳ và Canada…
hiểu và thông cảm việc làm của nhóm chủ trương.
Công tác từ thiện vừa
đề cập ở trên ngoài ra cũng giúp các anh em trong toán làm
việc nghèo xơ nghèo xác trong nước có chút ít tiền để
mua gạo cá cho gia đình. Hiện nay, chương trình ngôi mộ tử
sĩ còn đang tiến hành, tương lai ra sao chưa biết.
Mới đây, chúng tôi
biết thêm một chuyện buồn lòng nữa mà dường như khối
cựu quân nhân, những tổ chức cứu trợ thương phế binh
và cộng đồng Việt Nam hải ngoại không thấy quan tâm hay
nói tới. Đó là vô số những thương phế binh không có hồ
sơ, mà đa số là các anh em hạ sĩ quan và lính, những người
lính thuộc quyền bất hạnh của chúng ta. Cuộc đổi đời
tan thương, ly chia, mất mát, hàng triệu người chết giữa
biển rộng, hàng triệu người chết trong và ngoài nhà tù,
hàng triệu gia đình tan nát, mất mát tài sản, giấy tờ…
Ngày nay, vô số thương binh VNCH không còn giữ đủ giấy tờ,
hồ sơ và họ bị hải ngoại bỏ quên trên các hè phố trên
quê hương miền Nam, hẩm hiu, rách nát, tả tơi từ manh áo
đến linh hồn.
Anh em chúng tôi trong
nước, ngoài việc chăm sóc cho người chết dưới lòng đất,
hiện nay đã bắt đầu lo thêm việc giúp nhỏ giọt những
phế binh bất hạnh này. Ngân khoản từ đâu để làm công
chuyện từ thiện này? Chúng tôi chia tiền lo cho ngôi mộ,
lo cho người chết để tiếp tế chút ít cho những người
lính phế binh còn sống, đói rách từ bữa ăn, từ mảnh quần,
tấm áo. Nhóm anh em chúng tôi đã bung ra tìm gặp những anh
em bất hạnh lê lết trên các đường phố, giúp mỗi anh em
ăn xin, bán vé số…5,10 đô la tiền mặt, nói chuyện và ghi
lại số quân đơn vị, chỉ huy trưởng cũ ngày xưa. Khi có
được các yếu tố này, chúng tôi sẽ công bố trên báo,
internet để những vị sĩ quan cũ của những người lính này
biết thuộc cấp của mình sống ra sao…
Một số anh em phế binh
không hồ sơ, cơ cực trong mấy túp lều rách nát, nặng gánh
gia đình, quần áo rách bương từ cha tới con, chúng tôi kiếm
tiền lo chút ít cơm áo cho những anh em này trong khả năng
hạn hẹp, trong số tiền nhỏ nhoi của anh em chúng tôi kiếm
được từ tiền bán sách, xin tiền trong những chuyến đi
nói chuyện. Điều này, dường như các tổ chức nắm trong
tay hàng ngàn hồ sơ TPB, kiểm soát, cứu xét từng tờ giấy
xin trợ cấp sau khi quyên góp, gây quỹ hàng mấy chục hay
mấy trăm ngàn đô la… không hề nhận ra khoảng trống đau
thương này: Những TPB không hồ sơ phế binh…
Tôi hiểu có quá nhiều
hội đoàn trên khắp thế giới lo cho TPB có hồ sơ gửi xin
trợ cấp, chưa nghĩ đến những anh em TPB không có hồ sơ,
không hề xin được một đồng xu từ 30 năm nay, thành phần
này đang nằm trong đối tượng quan tâm của anh em chúng tôi.Khi
tiến hành làm công việc này, anh em chúng tôi trong nước tìm
thăm từng gia đình tại chỗ, thực tế.. và đôi lúc cả
trong nước mắt của những người bị bỏ quên. Những anh
chị em được ủy nhiệm làm việc mỗi khi chúng tôi gửi
được một ít tiền về nước, âm thầm, kiên nhẫn.
Trong thời gian mấy tháng
qua, qua địa chỉ của Tổng Hội Thủ Đức Hải Ngoại, chúng
tôi nhận được khá nhiều thư cầu cứu của anh em TPB trong
nước, từ anh em binh sĩ đến anh em sĩ quan… Chúng tôi đã
chuyển các hồ sơ này đến Hội Cựu Chiến Sĩ lo về chương
trình TPB. Phần chúng tôi, chúng tôi bắt đầu nhìn vào thành
phần TPB không hồ sơ như đã đề cập ở trên, và từ nay,
chỉ tìm cách lo cho thành phần này mà thôi…
Trong những thư gửi
đến địa chỉ Tổng Hội Thủ Đức, có một cái thư của
của một cựu trung úy phế binh, chúng tôi xin chạy đăng như
một lời nhắn tin, một lời cám ơn của anh:
Bến Tre ngày 28 tháng
1. 2008
Tôi là TPB Trung úy
Nguyễn Văn Lạc ( liệt 2 chân), số quân 68/144283, đơn vị:
Tiểu đoàn 4/418 ĐPQ, tiểu khu Kiến Hoà, hiện ngụ tại….
Ngày 28/01/2008, tôi có nhận quà tặng là 100 đô Canada từ
người gửi đề tên là Tram Tham, không có ghi địa chỉ, số
điện thoại, nhưng tôi nghĩ đó là quà tặng của Tổng Hội
Thủ Đức Hải Ngoại mà người gửi là ân nhân tặng quà
cho tôi Tram Tham. Nay tôi có vài lời báo cho Tổng Hội biết.
Tôi cám ơn Tổng Hội,
và qua Tổng Hội, cho tôi gửi lời cám ơn Tram Tham.
Kính chào
Nguyễn Văn Lạc
Chúng tôi chạy đăng
lá thư của Alfa phế binh Nguyễn Văn Lạc như một lời cám
ơn và báo tin của anh Nguyễn Văn Lạc, và cả của anh em trong
đại gia đình Tổng Hội Thủ Đức Hải Ngoại đã gửi quà
cho anh Lạc, một chiến hữu của chúng tôi, mà không để
địa chỉ, số phone.
Công việc chúng tôi
đang làm, nhỏ, hạn hẹp, một bước khởi đầu của những
trái tim không quên quê hương và nỗi bất hạnh của đồng
bào, trong đó có tập thể những thương binh không hồ sơ
bị bỏ quên, lê lết trên các đường phố miền Nam…
Hải Triều
Tổng Hội Thủ
Đức Hải Ngoại
604 879 1179
Email: tonghoithuduchaingoai@yahoo.com |