Tôi
Không có gì để tự hào về miền
Bắc nước ta “thời đại Hồ Chí Minh”
Thời đại Hồ Chí Minh
Xuất hiện dưới hai hình
Mả tù và mả lính
(*)
Thời đại mà người dân xếp
hàng để mua một cây đinh
Cái thời miền Bắc không xây được
một cái dinh
Gia tài cả miền Bắc chỉ có câu
nhật tụng “đảng ta quang vinh”
Ðược ấn vô đầu dân lành
Những cái đầu luôn luôn bị công
an soi mói, mò rình.
Cái thời
Cuộc sống muôn dân như cây như
cỏ,
Vất vưởng, đơn sơ
Cơm ăn không đủ no
Ngày hai bữa khoai, ngô
Những ngày lao động mệt phờ
Nhạc thổi vô tai, tuyên truyền
nhồi sọ
Ðêm ngủ nằm mơ
Thấy đảng là thơ
Sáng dậy
Vần thơ tan vỡ qua những ngày
đấu tố
Từ đầu đường đến cuối phố
Người dân cùng khổ
Ngâm thơ Trần Dần:
“Tôi đi không thấy phố, không
thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ
đỏ!”
Nhìn quanh
Người sống lấm la lấm lét như
mấy con thỏ
Co ro
Sợ từng tiếng ho
Lo từng tiếng hắng
Em ơi!
Những Ðặng Thùy Trâm!
Suốt cuộc đời em, âm thầm, cay
đắng
Một thời để nhớ
Là một thời người ta dạy em
ngày đêm mơ chiến thắng
Nhưng em ơi!
Sau ngày Sài Gòn chết lặng
Chiến thắng nào đã vùi Tổ Quốc
tuột thẳng xuống bùn nâu
Chỉ những kẻ vô lương mới ngẩng
mặt cao đầu
Trước nỗi đau trùng trùng của
dân tộc
Chỉ những kẻ vong thân mới bịt
mắt che tai để không còn nghe tiếng khóc
Của hàng triệu dân lành quằn
quại đau thương
“Hạnh phúc – Niềm mơ –
Nhân phẩm – Luân thường
Ðảng tới là tan nát cả
Lịch sử sang trang
Phủ phàng tai họa
Nào đâu chính nghỉa thắng gian
tà...?!” (*)
Lời thơ Nguyễn Chí Thiện còn
vọng tận trời xa
Hơn 30 năm đã trôi qua
Ðau thương như sóng tràn biển
cả
Mà sao nhiều người như chưa một
lần mở mắt, xót xa!
Kể cũng lạ!
(Nhân đọc một bài thơ trong tập
“Một Thời Ðể Nhớ” (** ) vừa phát hành tháng 7/06 ở
Vancouver)
Lê Khắc Anh Hào
(*) Thơ Nguyễn Chí Thiện
(**) Một thời để nhớ
Tác giả Ðỗ Duy Minh
Tôi rất tự hào
Cái thời cả nước
Không có nhà cao
Cả gia tài chỉ có
Chiếc xe đạp
Mang biển đăng ký
“Như những chiếc xe hơi ở nước
Mỹ”
Cuộc sống đơn sơ
Suy tư phức tạp
Ngày hai bữa
Cơm độn ngô độn mỳ
Chân mang dép lốp
Nghe nhạc Tchaikovsky
Những nàng “Thiên Nga”
Không son, không phấn
Má vẫn hồng, môi vẫn thắm
Những ngày nắng hanh
Em đẹp kiêu kỳ
Quả khế, quả me
Cũng làm thêm chất ngọt
Cho Ðời!
(Kỷ niệm 21 năm ngày ra biển 16/4/1979)
Trích trong “Một Thời Ðể Nhớ”
trang 16, phát hành tại Vancouver, Canada đầu tháng 7/2006
Ghi chú:
“Một Thời Ðể Nhớ” là tựa
một trong những bài thơ của tác giả Ðỗ Duy Minh, một trong
10 tác giả gom thơ chung để ra tập thơ. Tựa “Một Thời
Ðể Nhớ” được chọn làm tên tập thơ. Câu đầu tiên
mở đầu bài thơ là “Tôi rất tự hào”.
Theo tôi được biết, cái thời
mà tác giả tự hào là cái thời miền Bắc nước ta “chậm
tiến, đói khổ và áp bức” dưới chế độ cộng sản.
Và đây là một trong những giai đoạn đen tối cùng khổ mà
người dân miền Bắc phải cắn răng chịu đựng. Nếu có
nhớ chăng thì đây là “một thời để nhớ” những chuỗi
ngày bất hạnh của một nửa nước bên trên vĩ tuyến 17,
không phải và không thể là một thời để “tôi rất tự
hào”! Mà tự hào về cái gì?!
Tôi thấy có một cái gì khó hiểu
trong ý diển tả của tác giả, một người từ bỏ miền
Bắc ra đi tìm tự do năm 1979. Ðó là lý do tôi viết
bài thơ “Không có gì để tự hào”. Tôi sẳn sàng nhận
sự phê phán của mọi người trong và ngoài nước, kể cả
tác giả bài thơ “Một thời để nhớ” về nội dung bài
thơ tôi viết như một sự thắc mắc, và tự trả lời...
Lê Khắc Anh Hào
604.879.1179 |