|
- Lời nói cuối
-
*****
Thưa quí vị quí bạn,
Vậy là quí vị quí bạn vừa xem
Mười Chương về chuyện mà tôi kể, từ ngày 30 tháng 4
năm 1975 - ngày mà chế độ tự do Việt Nam Cộng Hòa chúng
ta sụp đổ- sau đó tôi bị giam trong các trại tập trung Long
Giao (Long Khánh) Tam Hiệp (Biên Hòa), Yên Bái (Hoàng Liên Sơn),
Nam Hà (Hà Nam Ninh), cộng chung là 12 năm 2 tháng 27 ngày và
18 tiếng đồng hồ, đến ngày 5 tháng 4 năm 1991, vợ
chồng tôi đặt chân trên đất Hoa Kỳ trong đợt HO 5.
Tôi nhận thức được gì trong 5.817
ngày kể từ ngày 1 tháng 5 năm 1975?
* Giai đoạn một. 45 ngày
kể
từ 30/4/1975, tức giai đoạn trước ngày vào trại tập trung,
tôi nhận thức rằng:
- Qua một số hành động trong sinh
hoạt thường ngày của cộng sản Việt Nam từ Hà Nội và
từ rừng núi vào Sài Gòn, cho phép suy đoán sinh hoạt trong
xã hội xã hội chủ nghĩa 20 năm của nước Việt Nam Dân
Chủ Cộng Hòa (lãnh thổ miền bắc) kém Việt Nam Cộng Hòa
chúng ta ít nhất từ 25 đến 30 năm.
- Với thái độ của một số đồng
bào nhất là đồng bào chạy nạn cộng sản từ năm 1954-1955
từ bắc vào nam, cho thấy đồng bào không chấp nhận chế
độ cộng sản.
- Với một số hành động chận
bắt cũng như tìm bắt một số sĩ quan viên chức Việt Nam
Cộng Hòa cũ, trong khi hệ thống truyền thông của họ ngày
đêm ra rả về điều mà họ gọi là "khoan hồng nhân đạo".
- Họ tìm mọi cách mà họ gọi
là "vận động" kết hợp với cưỡng bách, để chiếm đoạt
nhà cửa của những chủ nhân di tản hoặc nhà rộng, để
làm tài sản riêng của họ.
* Giai đoạn hai. 4.479 ngày
kể từ 14/6/1975, tức giai đoạn bị giam trong các trại tập
trung từ nam ra bắc, tôi nhận thức sự gian trá của họ trong
cai trị:
- Không qua một cơ quan tư pháp nào,
họ đã bắt giam 222.809 sĩ quan viên chức và cán bộ Việt
Nam Cộng Hòa cũ mà họ gọi là khoan hồng nhân đạo cho đi
"học tập cải tạo", trong khi ông Phạm Văn Ðồng, Thủ Tướng,
gọi tù chính trị chúng tôi là những kẻ tội ác tày trời
không thể tha thứ. .
- Ðày đọa tù chính trị trong những
cánh rừng già tây bắc Hà Nội. Ðánh lừa các phái đoàn
ngoại quốc dù là cộng sản hay tư bản, về mọi góc cạnh
sinh hoạt trong các trại tập trung, như thể họ giam giữ chúng
tôi chỉ để học về lịch sử Việt Nam vậy, trong khi họ
bắt buộc chúng tôi khai báo chi tiết từng người trong dòng
họ ba đời ông bà, cha mẹ, bản thân và gia đình, kể cả
nguyên nhân tại sao chết dù đã chết hằng năm bảy chục
năm về trước. Hằng chục ngàn tù chính trị chúng tôi bị
chết do kiệt sức vì thiếu dinh dưỡng, do hành hạ đọa
đày, do bị bức tử, nhưng gia đình không được thông báo.
- Người dân xã hội chủ nghĩa
20 năm trên đất nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, thật
sự là nghèo khổ, mức sống xã hội thật sự thua kém Việt
Nam Cộng Hòa rất xa, xa đến hai ba chục năm hoặc hơn nữa.
- Ðánh quỵ toàn bộ sinh hoạt xã
hội Việt Nam Cộng Hòa cũ xuống ngang bằng xã hội nước
Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nghèo khổ, qua khẩu hiệu "nhân
dân làm chủ, đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý", chung
qui tất cả tài sản của dân lẫn của quốc gia đều trong
tay đảng cộng sản ngang qua bộ máy nhà nước. Mức sống
người dân nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ngày
càng suy sụp, so với mức sống người dân Việt Nam Cộng
Hòa năm 1975, nhất là về "quyền chính trị".
- Tập trung mọi phương tiện trong
hệ thống truyền thông vào tay đảng, quân đội, Công An,
những tổ chức ngoại vi, đến những người gọi là phóng
viên truyền thông báo chí đều trong tổ chức của đảng.
Nói chung là bộ máy đảng với bộ máy nhà nước nắm giữ
toàn bộ từ phương tiện đến não bộ con người, trong khi
họ tự cho là dân chủ gấp ngàn lần dân chủ tư bản.
- Phá nát những tinh hoa trong văn
hóa dân tộc để thay vào đó cái gọi là "văn hóa mới con
người mới xã hội nghĩa", chỉ biết nghe theo đảng, làm
theo đảng, và chết cho đảng, mà đảng chỉ là một nhóm
người trong Bộ Chính Trị.
- Bộ Chính Trị lãnh đạo đất
nước chỉ do một nhóm hơn 100 đảng viên đã được chọn
lọc đảm nhiệm vai trò cử tri bầu lên. Ra cái điều dân
chủ khi huênh hoang Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất,
nhưng lại do đảng cộng sản chọn trước rồi qui định
danh sách "ứng viên" mới đến dân bầu. Khi trở thành "đại
biểu Quốc Hội" mọi biểu quyết theo lệnh của Bộ Chính
Trị, các tòa án nhất là những vụ án mà họ cho là nguy
hại chế độ, cũng phải nhận lệnh Bộ Chính Trị trước
khi xử, chánh phủ cũng nhận lệnh từ Bộ Chính Trị về
mọi vấn đề quan trọng. Bộ Chính Trị là cơ quan quyền
lực tuyệt đối, toàn quyền hoạch định mọi
đường lối chính sách và điều khiển bộ máy
mà nhà nước với bộ máy Công An thực hiện,
nhưng không có bất kỳ cơ quan nào giám sát họ. Những đảng
viên được chọn vào Bộ Chính trị, phải là những đảng
viên tuyệt đối trung thành với đảng cộng sản độc tài.
Do vậy mà họ đẩy toàn bộ sinh
hoạt xã hội Việt Nam đến sát bờ vực thẳm chỉ sau 10
năm (từ năm 1975) cai trị toàn cõi Việt Nam dưới tên gọi
nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và phải gục
đầu quy lụy các nước tư bản, nhất là Hoa Kỳ mà họ từng
gọi là tư bản đế quốc, kẻ thù của chủ nghĩa cộng sản
để mong được cứu vớt tồn tại.
* Giai đoạn ba. 1.293 ngày
kể từ 12 tháng 9 năm 1987, tức giai đoạn chờ sang Hoa Kỳ
tị nạn, tôi nhận thức rằng:
- Những gian trá trấn lột đất
đai cướp đoạt nhà cửa, gian trá trong kinh doanh thương mãi
dịch vụ, tham ô nhũng lạm len lỏi vào mọi ngóc ngách xã
hội, từ hạ tầng cơ sở đến thượng tầng cấu trúc lãnh
đạo, tất cả trở thành "một nếp" trong văn hóa xã hội
chủ nghĩa ngày nay. Ðây là nỗi đau cao nhất trong dòng lịch
sử Việt Nam từ thời xa xưa đến thời đương đại. Và
nỗi đau này của lịch sử, chính là tội ác của cộng sản
Việt Nam.
- Tội ác của cộng sản Việt Nam
không sao kể xiết, từ chính sách cai trị bằng bao tử, cướp
đoạt nhà cửa ruộng vườn cơ sở kinh doanh sản xuất thương
mãi dịch vụ, đày đọa trong hệ thống nhà tù khắc nghiệt
những ai không cùng quan điểm chính trị độc tài với họ,
đến bịt mắt bịt tai bịt miệng tất cả mọi người kể
cả hàng ngũ đảng viên cộng sản. Nhưng tội ác nặng nhất,
tàn bạo nhất, dã man nhất với lịch sử, với dân tộc,
là tội ác về giáo dục. Bởi chính sách giáo dục
của lãnh đạo cộng sản Việt Nam chỉ đào tạo những thế
hệ "thần dân" để tuân phục họ, tuân phục đến mức "nhũn
người" chẳng khác những triều đại vua quan phong kiến hằng
trăm hằng ngàn năm trước! Giáo dục đã tạo cho người dân
trước uy lực của những người nhân danh lãnh đạo, trở
thành một loại phương tiện đa dụng của đảng, trong khi
ông Hồ và "từng đàn cháu ngoan của ông" luôn miệng rao giảng
"con người là vốn quí". Hậu quả thảm hại trong xã hội
hiện nay, và còn kéo dài cho đến ngày mà chế độ cộng
sản độc tài sụp đổ hoàn toàn, ít nhất phải hai thế
hệ sau đó, xã hội mới hi vọng khôi phục lại được những
tinh hoa trong đời sống văn hóa dân tộc. Do chính sách giáo
dục thần dân của cộng sản để phá nát xã hội, cho nên
từ hơn nửa thế kỷ qua, Việt Nam không có những công dân
để xây dựng một xã hội tử tế, để phát triển một
quốc gia tử tế trong một thế giới văn minh, hợp tác, và
phát triển.
Nhưng suy cho cùng, đã là cộng sản,
làm gì có con người tử tế, làm gì có xã hội tử tế,
nếu tử tế thì làm gì có đất cho cộng sản dung thân mà
tàn phá con người, tàn phá xã hội. Vậy, chỉ có con đường
duy nhất là triệt tiêu chế độ cộng sản độc tài, từ
đó đào tạo những con người tử tế để xây dựng một
xã hội tử tế trên quê hương Việt Nam ngày mai.
Nhìn chung trong 5.817 ngày kể từ
ngày 1 tháng 5 năm 1975 đến ngày cuối tháng 3 năm 1991, cộng
thêm thời gian đến nay là tháng 6 năm 2007, dưới nét nhìn
của tôi, các nhóm lãnh đạo nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam là những nhóm người chưa bao giờ thật sự
quan tâm đến tổ quốc dân tộc, mà họ chỉ quan tâm đến
quyền lợi của đảng cộng sản, mà quyền lợi của đảng
cộng sản chính là quyền lợi của họ. Sự kiện điển hình,
họ đã cắt đất xén biển dâng tặng Trung Hoa cộng sản
để được tiếp tục lãnh đạo đất nước, trong khi họ
vẫn bịt mắt bịt tai bịt miệng 83.000.000 (83 triệu) người
trên toàn cõi Việt Nam, mà tấm ảnh Công An bịt miệng Linh
mục Nguyễn Văn Lý ngay trong phiên tòa tại Huế hồi tháng
3/2007 hoàn toàn theo nghĩa đen của ngôn ngữ, là một chứng
minh cho toàn thế giới nhận rõ thêm bản chất của lãnh đạo
cộng sản Việt Nam.
Hơn thế nữa, cộng sản là thảm
họa của nhân loại, bằng chứng là Tượng Ðài Nạn Nhân
Cộng Sản Thế Giới đã được khánh thành ngày 12 tháng 6
năm 2007 tại Washington DC do Tổng Thống Hoa Kỳ chủ tọa.
Thưa quí vị quí bạn,
Những gì tôi cần kể lại với
quí vị quí bạn về bản thân và gia đình tôi, mà tôi nghĩ
là hằng trăm ngàn gia đình đồng môn đồng đội của tôi
cũng trong hoàn cảnh tương tự, trong những ngàn ngày sống
với xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam, từ trong nhà tù
nhỏ ra đến nhà tù lớn, tôi đã viết vào quyển ký sự
này. Thật ra còn nhiều vấn đề khác nhưng tôi không viết
vào đây, vì trước khi bắt đầu gõ vào phiếm chữ trên
máy computer, tôi xác định một lằn ranh giữa "dân chủ tự
do" với "cộng sản độc tài" trong nội dung. Và tôi tin là
tôi đã viết theo nội dung đó.
Ðến đây tôi xin hết lời, và
kính chào quí vị quí bạn.
Houston, Texas, Hoa Kỳ.
Viết xong ngày 19 tháng 6 năm
2007.
Cựu Ðại Tá Phạm Bá Hoa
cựu tù nhân chính trị
(Tiếp theo
Ðôi
nét binh nghiệp của tác giả)
|