- ba -
Lối vào trại
tập Trung.
*****
Thưa quí vị quí bạn, thỉnh
thoảng vợ tôi chọc quê:
"Nghĩ mà tức cười, bỗng
dưng anh với bè bạn thất nghiệp hết trơn. Ðã vậy mà có
anh bị bắt vào tù nữa chớ!"
Nói là tức cười chớ thật
ra vợ tôi rất lo, nhưng tìm cách an ủi tôi, mà vợ tôi cũng
tự an ủi nữa.
Con nhỏ giúp việc nhà cho chúng
tôi nhiều năm qua, đã về quê ở Cái Tàu Hạ (Sa Ðéc). Lý
do mà con bé (20 tuổi) nói với vợ tôi rằng:
"Cô ơi! Giải phóng vô rồi,
mọi người đều làm chủ nên không ai đi làm hết."
Hẳn quí vị quí bạn cũng
đồng ý cái lối tuyên truyền lừa dối của cộng sản như
vậy dễ lừa người dân ít hiểu biết, nên chúng đã thành
công bước đầu khi chiếm được Việt Nam Cộng Hòa. Từ
điểm này mà suy ngẫm, trong thời kỳ đầu của cuộc chiến
tranh 1945-1954, với chính sách lừa dối đó, họ đã thu hút
đông đảo thanh thiếu niên và cả trí thức tham gia hàng ngũ
của chúng cũng phải thôi. Không thể trách thành phần không
cộng sản đã tham gia vào tổ chức Việt Minh (vỏ bọc của
đảng cộng sản lúc ấy), vì hơn nửa thế kỷ bị thực
dân Pháp cai trị, bấy giờ người Việt Nam đứng lên chiến
đấu giành độc lập nên mọi thành phần trong xã hội dễ
dàng chấp nhận những gì mà tổ chức đó tuyên truyền.
Những ngày đầu tháng 6 năm
1975, một thông cáo của Ủy ban Quân Quản Sài Gòn-Gia Ðịnh,
ra lệnh cho tất cả sĩ quan, viên chức, cán bộ, và đảng
phái chính trị trong chế độ cũ, phải trình diện trong các
ngày 13, 14, và 15 tháng 6 (1975) để học tập cải tạo. Thông
cáo cũng cho biết các địa điểm trình diện dành cho các
thành phần khác nhau. Mỗi người phải mang theo quần áo kể
cả áo ấm, mùng mền, và tiền đủ cho 30 ngày ăn do nhà hàng
Ðồng Khánh cung cấp. Cấp Tướng và cấp Ðại Tá trình diện
tại khu đại học xá Minh Mạng, khu vực ngã sáu Chợ Lớn.
Xem xong thông cáo, anh em chúng
tôi trong cư xá bàn tán nhau rất ư là linh tinh, để rồi tựu
trung mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, vì theo cách hiểu
chân phương của chúng tôi, những người chưa biết gì về
cái vụ "học tập cải tạo" của cộng sản, thì chỉ đi
học chớ không bị tù đày, lại ăn cơm do nhà Ðồng Khánh
cung cấp nữa chớ. Thế là trút hết nỗi lo ra phía sau, để
chuẩn bị đi về phía trước, mà thật ra chẳng một ai trong
số chúng tôi hình dung được phía trước là cái gì, ngoài
cái thời hạn 30 ngày gọi là học tập cải tạo.
Tôi đem cái võng nylon màu xanh
ô liu ra cắt may, chầm qua đấp lại cũng thành cái túi đeo
lưng. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi có ý nghĩ "nếu có di chuyển
đi đâu thì tốt hơn là mọi thứ cho vào túi đeo lưng để
di chuyển được gọn gàng, giống như đi hành quân vậy".
Tôi sử dụng một nửa cái võng quân đội, một nửa còn
lại tặng anh cựu Ðại Tá Nguyễn Thành Chí, và chị Chí
cũng may túi đeo lưng cho ảnh.
Như những ngày trước đó,
cựu Ðại Tá Ðặng Ðình Ðán đến chơi. Vẫn ngồi trên
xích đu trong góc sân. Anh hỏi:
"Nè. Bác có đọc thông cáo
của Ủy Ban Quân Quản chưa?"
"Ðã xem rồi. Mà anh thấy gì
trong nội dung đó?"
"Phải bác muốn nói đến thời
gian 30 ngày không?"
"Ðúng. Nhưng nếu 30 ngày, sao
họ bảo bọn mình đem theo áo ấm? Phải chăng địa điểm
học tập ở vùng lạnh chăng?"
Anh Ðán có vẻ kinh nghiệm
và tin tưởng:
"Theo kinh nghiệm của tôi thì
thời gian đó là hợp lý. Có thể là bọn mình sẽ trải qua
4 tuần lễ như thế này: 2 tuần học tập, 1 tuần kiểm thảo,
tuần còn lại là chuẩn bị và làm lễ chấm dứt. Cách của
họ bao giờ cũng vậy. Bác yên trí đi."
"Anh còn có kinh nghiệm của
họ chớ tôi có vốn liếng kinh nghiệm gì đâu. Cứ mong là
diễn tiến như anh nghĩ."
"Ðừng có bi quan. Tôi trông
bác thọ lắm mà. Hai trái tai của bác đầy đặn và rất
dài. Tốt tướng lắm."
"Bi quan thì không, nhưng lạc
quan thì chưa có anh ơi. Dù sao thì bọn mình cũng ưu tư là
sau 30 ngày đó sẽ làm gì? Và liệu còn chuyện gì xảy ra
cho chúng mình nữa không?"
"Tôi chắc là họ sẽ sử dụng
chúng mình để xây dựng đất nước thôi bác à!" Anh Ðặng
Ðình Ðán có vẻ tự tin lắm.
Ngay tối đó, có hai người
mặc thường phục gõ cửa nhà tôi.
"Xin hỏi hai anh là ai?" Tôi
lên tiếng.
Họ chẳng tự giới thiệu,
chỉ cười cười và cứ như bè bạn từ lúc nào ấy, tự
nhiên vào nhà. Tôi lặp lại:
"Xin lỗi, hai anh là ai, và
đến đây có chuyện gì?"
Tuy hỏi nhưng tôi nghĩ họ
là cộng sản, chớ không người miền Nam nào lại chẳng biết
lịch sự tối thiểu khi đến nhà người chưa quen. Nghĩ vậy
nên tôi đành phải mời chúng nó ngồi.
Ngồi xong. Một trong hai người
hỏi tôi toàn những chuyện linh tinh, nhưng tôi càng đề phòng
vì nghĩ rằng, chúng nó dẫn chuyện vòng vo để bất chợt
vào chuyện làm cho mình bất ngờ cũng nên. Và rồi tên kia
ra cái vẻ nghiêm chỉnh:
"Anh có biết là anh học
tập ở đâu không?"
"Không". Tôi trả
lời.
"Ở quanh đây thôi. Có thể
là Hóc Môn hay vùng lân cận."
"Nếu ở vùng đó thì có Trung
Tâm Huấn Luyện Quang Trung, nhưng sao bảo chúng tôi mang theo
áo ấm?"
"Có thể lắm. Áo ấm là
phòng khi các anh bị ốm thôi. Các anh nên an tâm và tin tưởng
vào cách mạng. Cách mạng đã nói là làm."
Ðến trước khi tiễn chúng
nó ra cửa, chúng nó mới tự giới thiệu, một người là
cán bộ chính trị và một người là nhân viên của Phường.
Tôi cảm thấy thắc mắc: Tại sao họ tung người đến từng
nhà trấn an người thua trận? Bởi vì từ khi có cái thông
cáo gọi "trình diện học tập" đã có điều gì xảy ra làm
cho họ sợ đâu.
Tại Sài Gòn đã có một vài
bạn cùng nhiệm sở với tôi đã bị bắt, nhưng có tính cách
lẻ tẻ. Trong khi tại các tỉnh vùng đồng bằng Cửu Long,
theo những tin loan truyền từ bên ngoài vào cư xá, đã có
nhiều sĩ quan bị bắt ngay khi chúng tràn vào thị trấn, tỉnh
lỵ. Trường hợp điển hình là các bạn tôi ở Long Xuyên
như anh chị Lê Hồng Danh, anh chị Nguyễn Ngọc Chươu, à.
chúng không cho mang bất cứ vật dụng gì ra khỏi nhà, chỉ
mỗi bộ quần áo trên người khi bị đẩy ra khỏi cửa mà
không một lời giải thích. Một bức thư viết vội của chị
Nguyễn Ngọc Ðiệp chuyển vào cho tôi biết, anh Ðiệp -Ðại
Tá, Tỉnh Trưởng Bạc Liêu- sau khi bàn giao xong (thật là mỉa
mai!) cho một tên cộng sản, anh Ðiệp mời hắn ra nhà hàng
ăn cơm. Thế nhưng ngay khi ăn xong, hắn bắt anh Ðiệp đẩy
vào nhà giam tại Bạc Liêu, với câu ngắn ngủn của hắn:
"Anh ở đó chờ đi học
tập".
Trong khi thu xếp vài món hành
trang vào túi đeo lưng, vợ tôi để vào cái bóp 100.000 đồng
Việt Nam Cộng Hòa và 10 đồng của cộng sản. Sau khi miền
Nam sụp đổ, họ đem tiền miền Bắc gạ đổi 1 đồng miền
Bắc bằng 1.000 đồng miền Nam. Tôi nói:
"50.000 đồng là quá đủ rồi
Em, vì tiền ăn trong 30 ngày chỉ 15.000 thôi mà. Còn tiền miền
Bắc đem theo làm chi Em."
"Thì anh cứ giữ số tiền
đó cho Em. Xài không hết thì mang về chớ có sao đâu. Còn
10 đồng kia (tiền miền Bắc) Anh cứ giữ, nhỡ họ có đưa
Anh ra ngoài Bắc thì có mà xài. Sau đó Em sẽ liệu cách."
"Có thể họ đưa tụi Anh lên
rừng núi chớ ra Bắc chắc không có đâu Em."
"Thì Anh cứ giữ đi mà. Tiền
giấy có nặng nề gì mà mình tranh luận. Cất đi Anh."
(Giữa năm 1976, tôi bị chuyển
ra Bắc. Có lúc ngồi nghĩ lại câu trên đây của vợ tôi
mà tự hỏi: Không biết đó có phải là "linh tính" trong tình
yêu hay không mà sự thể xảy ra đúng như vậy?)
Khu đại học xá Minh Mạng.
Ngày 14 tháng 6 năm 1975,
tức Mùng Năm tháng 5 âm lịch, một ngày mà tôi không thể
nào quên được. Hôm đó sau giấc ngủ trưa, nói vậy chớ
làm gì ngủ được, tôi quàng vợ con tôi vào vòng tay và hôn
qua một lượt, lúc ấy con út chúng tôi mới 4 tuổi. Vợ tôi
buột miệng:
"Liệu họ có kéo dài hơn 30
ngày không Anh?"
Tôi đáp thật nhỏ:
"Trong tình cảnh mình làm sao
đoán được gì Em. Thôi thì mình cứ tin là sau 30 ngày mình
lại sống bên nhau. Nhớ nhau nhiều nghe Em."
Vợ tôi gật đầu mà đôi
mắt đỏ hoe!
Tôi mang túi đeo lưng lên ngồi
Honda của con trai lớn tôi, Phạm Bá Trung. Rời nhà... Ðang
trên đường Nguyễn Tri Phương, chợt nhớ đứa con trai thứ
ba của chúng tôi -Phạm Bá Tín- đang bị nóng, tôi tạt vào
nhà thuốc tây mua cho con tôi ống thuốc Tifomycine đưa con tôi
mang về.
Tại cổng đại học xá Minh
Mạng, xéo nhà thờ Ngã Sáu Chợ Lớn. Bên cạnh là trường
trung học Chu Văn An, cũng là địa điểm mà họ qui định
các sĩ quan trình diện. Trên đoạn đường này lúc ấy đông
nghẹt người và xe hai bánh, đậu cả trong khuôn viên nhà
thờ nữa. Tại cổng đại học xá có hai lính cộng sản đứng
gác, hắn không hỏi giấy tờ gì cả vì ngay sau lưng hắn
có những lính cộng sản khác đứng chỉ lối vào trong. Qua
khỏi cửa, cái bàn vừa lớn vừa dài đặt ở giữa phòng,
có mấy người mặc đồ lính cộng sản mà họ gọi là bộ
đội. Một người trong số đó hỏi tôi:
"Anh tên gì?"
"Phạm Bá Hoa". Tôi trả lời.
"Cấp chức?" (tức là
cấp bậc chức vụ)
"Ðại Tá, Tham Mưu Trưởng
Tổng Cục Tiếp Vận, Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt
Nam Cộng Hòa".
Hắn ngưng viết, nhìn tôi,
có vẻ như cho là tôi có ý trêu chọc hắn thì phải. Nếu
hắn nghĩ vậy là đúng thôi.
"Anh nộp phiếu trình diện
chưa?"
"Có đây". Tôi để lên bàn,
và đẩy nhẹ sang hắn trong khi hắn lườm tôi.
Hắn gằn giọng:
"Từ ngày giải phóng đến
giờ, anh đã nộp vũ khí khí tài gì cho bộ đội cách mạng
tại địa phương chưa?"
"Tôi đã nộp 1 khẩu M16, 1
khẩu Carbine, 2 máy điện thoại. Còn chiếc xe Jeep thì anh tài
xế mang nộp rồi".
Hắn vẫn cắm cúi viết và
đưa tay về phía nhiều hàng ghế: "Sang đó ngồi chờ".
Ðã có nhiều bạn tôi ngồi
đây. Trong khi chờ đợi chuyện gì đó sẽ xảy ra cho mình
nhưng không bạn nào dự đoán được gì cả, nên anh em nói
với nhau về những tin tức liên quan đến những ai di tản,
những ai còn kẹt lại. Dĩ nhiên là không thể nào có đầy
đủ tin tức của anh em đồng đội, ai biết đến đâu thì
nói đến đó.
Một lúc sau họ đọc danh sách
mà họ gọi là "biên chế tổ chức". Danh sách đang đọc là
Trung Ðội 5 mà họ gọi là B5. Mỗi B có 3 A tức Tiểu Ðội,
và một A có 10 người. Vị chi mỗi Trung Ðội nói chung và
Trung Ðội 5 nói riêng có 30 cựu Ðại Tá. Anh Nguyễn Hữu
Phụng -Truyền Tin- đứng đầu danh sách là B Trưởng, tức
Trung Ðội Trưởng Trung Ðội 5. Sau khi kiểm soát đủ 30 người,
hắn chỉ sang bàn bên cạnh đóng tiền ăn 3 ngày. Ðóng tiền
xong, mỗi người lãnh 1 chiếc chiếu nhỏ. Công tác này do
sinh viên đại học Sài Gòn phụ trách. Tôi không rõ số sinh
viên này thuộc thành phần trước đây thường chống đối
chánh phủ hay bị cộng sản bắt buộc tham gia công tác hôm
nay. Lãnh chiếu xong, lần lượt lên lầu. Cứ mỗi bốn người
trong một phòng nhỏ, mà bình thường chỉ một hoặc hai sinh
viên ở, cho nên nhỏ lắm. Vì vậy mà chỉ vừa vặn 4 manh
chiếu cho bốn cựu Ðại Tá "nghỉ tạm chờ học tập cải
tạo!"
Chung phòng với tôi có: Anh
Nguyễn Ấm, tôi quen với anh khi anh là Ðại Tá Tỉnh Tưởng
Quảng Trị. Anh Trần Văn Hào, Ðại Tá Pháo Binh tôi quen trong
lớp học Quân Chánh năm 1968. Anh Phạm Hà Thanh, Chuẩn Tướng
Cục Trưởng Cục Quân Y, cùng trong ngành Tiếp Vận nên quen
từ lâu. Nhưng đến tối thì anh Thanh được lệnh dọn sang
ở chung với quí vị cựu Tướng Lãnh. Ðóng tiền ăn 3 ngày
x 500 đồng (tiền Việt Nam Cộng Hòa) nhưng ngày mai mới được
ăn. Thế là mất toi 500 đồng vì hôm nay đâu có ăn, nên phải
nhai ngấu nghiến mẫu bánh mì mang theo phòng hờ. Nước thì
uống từ vòi nước trong phòng tắm của sinh viên.
Thế là từ ngày giờ ấy,
những người thua trận chẳng khác những con chim gãy cánh
bị nhốt trong lồng, nhưng chưa biết cái lồng như thế nào
đây! Nói là "học tập cải tạo" nhưng sao họ không cho liên
lạc với bên ngoài? Và liệu có phải thời gian là 30 ngày
hay không? Vậy là vài câu hỏi bắt đầu xuất hiện trong
sự suy nghĩ của tôi, bởi vài sự kiện hôm nay là sự thật,
chớ không phải trong tưởng tượng hay bị ám ảnh gì cả!
Ðêm xuống. Ðèn đường lên.
Tôi đứng tựa khung cửa sổ nhìn xuống đường chập choạng
vừa tối vừa sáng bởi những tán cây che từng mảng ánh
sáng đèn đường. Dòng người qua
lại khá đông mà đa số đi chầm chậm, nhìn lên dãy phòng
bên trên, chừng như muốn tìm hình bóng người thân yêu trong
ngày đầu "trình diện học tập!" Quay vào trong, hai ông bạn
già của tôi đã chui vào mùng nhưng vẫn thì thào tâm sự,
đôi lúc ôn lại chút gì trong quãng đời binh nghiệp. Lại
nhìn xuống dòng người ngược xuôi, tôi cảm thấy có cái
gì đó lờ mờ lắm, đang ám ảnh tôi. Phải chăng là "bước
ngoặt của cuộc đời?" Có lẽ đúng, vì rõ ràng là gia đình
chúng tôi và gia đình các bạn đồng đội bị kẹt lại hay
ở lại, đang vào bước ngoặt đó! Có điều là chúng tôi
chưa thể hình dung được bước ngoặt đó sẽ như thế nào,
mà chỉ biết rằng, cuộc sống trở nên khốn khổ và đầy
hiểm nguy bất trắc chực chờ phía trước!
Ngày 15 tháng 6 năm 1975.
Ðiểm tâm với khúc bánh mì + một miếng phó mát + một trái
chuối + ly cà phê đen pha sẵn trong cái thùng nhôm lớn. Cơm
chiều giống cơm trưa = Cơm trắng + món canh + món mặn + và
trái chuối. Cả ba bữa ăn đều do nhà hàng Ðồng Khánh mang
đến. Hôm nay cũng là hạn định cuối cùng phải trình diện
mà họ qui định trong thông cáo.
Rồi đêm lại xuống. Ðèn
đường lại lên. Tôi vẫn tựa cửa sổ nhìn dòng người
qua lại một cách chậm rãi, không phải cái dáng vẻ nhàn
hạ mà như tìm ẩn những ưu tư qua nét nhìn xa xôi hướng
lên những dãy phòng trên tầng lầu! Lại quay nhìn hai anh bạn
già vẫn thì thào ôn chuyện "ngày qua". Không biết là hai anh
bạn già của tôi làm như vậy để cố tình tránh né chuyện
hôm nay, hay hoàn toàn tin tưởng vào điều mà cộng sản gọi
là "chính sách khoan hồng nhân đạo", hay là phó mặc cho dòng
đời? Nhưng "dòng đời" thì mênh mông quá, trong khi ngay trước
mặt phải đối diện với cộng sản, một chế độ đã quẳng
không biết bao nhiêu con người vào cuộc chiến để chiếm
Việt Nam Cộng Hòa! Tôi lại nhìn xuống dòng người trên đoạn
đường nhiều bóng tối, do mấy cái bóng đèn đường không
hắt ra ánh sáng. Bỗng tôi bị cuốn trở lại thực tế khi
anh Nguyễn Thành Chí (cựu Ðại Tá, Bộ Quốc Phòng) bước
vào:
"Anh Hoa. Ở phòng mấy ông Tướng,
có một anh cán bộ (cộng sản) đến nói là các anh chuẩn
bị tư tưởng để học tập dài dài đó!".
Ngưng một chút, anh tiếp:
"Theo như anh đó nói thì hổng
phải 30 ngày như trong thông cáo gọi mình trình diện đâu,
mà là không thể biết chừng nào tụi mình mới được về
nghe anh."
"Dám lắm à anh. Tôi không giải
thích được với anh cũng như với chính tôi, nhưng tôi có
cảm giác là tụi mình long đong lắm. Ðiều này tôi vừa nhận
ra khi nghe anh nói, và kết hợp với điều gì đó ám ảnh
tôi từ chiều qua."
"Hổng lẽ họ nói 30 ngày là
gạt tụi mình?"
"Tôi cũng cảm thấy bị kẹt
trong cái lẩn quẩn đó như anh. Muốn tin, nhưng nỗi ngờ vực
vẫn cứ hiện ra mỗi lúc mỗi cao thêm trong ý nghĩ."
Câu chuyện đến đây thì tiếng
la ơi ới ngoài hành lang:
"Mấy anh ơi! Anh Liệu đập
ót xuống sàn gạch nằm ngay đoong rồi. Tiếp cứu tiếp cứu".
Anh Trương Ðình Liệu là Ðại
Tá, Chỉ Huy Trưởng Tổng Kho Long Bình. Thế là hầu như tất
cả "các ông Ðại Tá" từ các phòng lân cận đều chạy tới,
tôi thấy anh Liệu nằm thẳng cẳng, mặt mày xanh lè:
"Ðể tôi chạy cầu cứu anh
Thanh (bác sĩ Thanh) đến xem sao." Vừa nói tôi vừa chen các
bạn để chạy lại phòng anh Thanh, một anh kéo tay tôi lại
và cười hề hề:
"Chạy làm chi cho mệt. Hắn
say thuốc lào lăn quay cu-đơ một lúc là tỉnh lại thôi, có
gì đâu mà kêu bác sĩ."
Và sự thể đúng như vậy
quí vị quí bạn à. Một lúc sau, anh Liệu ngồi dậy và tấm
tắc khen thuốc lào ngon hết biết nữa chớ. Tôi vỗ vai anh:
"Tôi chạy tới thấy anh nằm
bất động, tưởng anh trúng gió hay đứt gân máu tiêu rồi,
nên chạy cầu cứu anh Thanh. Say thuốc lào sao ghê vậy."
Anh Liệu tỉnh bơ:
"Anh không hút nên không biết
thưởng thức. Sướng bỏ xừ chứ ghê nỗi gì."
Mọi người trở về phòng,
nhưng chưa ngủ được bao lâu thì toán quân cộng sản đến
từng phòng gọi dậy:
"Tất cả các anh thu dọn
tư trang và đồ dùng, tập kết (có nghĩa như chữ tập
trung) tại phòng lớn, chuẩn bị hành quân."
"Chúng tôi mà hành quân gì
anh?" Tôi hỏi, vì từ ngữ hành quân của mình có nghĩa là
mang theo vũ khí đạn dược sẵn sàng đánh nhau với quân địch.
Hắn trả lời với giọng hằn
học dường như hắn cho là chọc hắn:
"Hành quân là hành quân.
Không được dài dòng. Tiến hành nhanh lên."
Lúc đó là 10 giờ đêm. Mọi
người đều nhanh tay lẹ chân. Sẵn sàng. Chờ đợi. Trong
khi chờ đợi, hầu như tất cả các bạn đều thì thầm nhỏ
to, tuy nghe không rõ nhưng chắc là dự đoán việc gì sắp
xảy ra thôi.
Cách chuẩn bị của quân cộng
sản rất là chậm, hoặc họ chuẩn bị sớm quá nên chờ
đến giờ giới nghiêm (12 giờ khuya) cũng nên. Cho dù là lý
do gì thì rõ ràng là gần 300 cựu Ðại Tá ngồi chờ đến
2 tiếng đồng hồ, họ mới đến gọi từng B (Trung Ðội)
theo thứ tự 1, 2, 3, ..v.. và Mỗi B lên một xe vận tải Molotova
do Nga sản xuất. Tuy là đang giữa đêm, nhưng cũng nhận ra
được mức già cỗi ọp ẹp của đoàn xe chẳng khác những
con trâu già kiệt sức khi đứng trước cái cày vậy. Mỗi
B 30 chục người phải ngồi lên mớ hành lý nhỏ bé ít ỏi
của mình vì chật lắm. Mỗi xe có 2 lính cộng sản ngồi
trên thành tấm bửng sau, tay cầm súng quay vào trong xe như
sẵn sàng bắn xả vào các sĩ quan thua trận trong lòng xe! Xe
được phủ "tấm bạt" kín mít hai bên hông và phía trước.
Mọi người ngồi trong "cái hộp đen" đó cả tiếng đồng
hồ ngộp quá trời, vì họ cho lên từng xe một để kiểm
soát chặt chẽ nên rất chậm.
Trong bóng tối của chiếc xe
bít bùng, giọng nói của anh nào đó từ trong góc xe phía trước:
"Tôi nghe mấy anh trình diện
hồi trưa cũng đóng tiền 3 ngày ăn, nhưng có ăn được bữa
nào đâu, cũng không nghe nói đến cái vụ hoàn lại tiền
nữa. Tại sao?"
"Tụi mình đóng tiền 3 ngày
mà chỉ ăn có ngày hôm nay, đã có ai nói gì hoàn lại đâu.
Chắc là xong rồi đó." Tiếng của một anh khác cũng từ góc
phía trước xe.
(Tiếp theo
Chương bốn)
|