Người ở đâu mà chiều nay nắng
ấm,
còn nơi này lạnh buốt một chiều
đông !
đếm lá rơi mà tan tác cõi lòng...
mây xuống thấp cùng đất trời
xùi xụt.
Mưa nặng hạt đan dày, đen kịt
từng giọt buồn rơi tí tách chiều nay
kỷ-niệm xưa hồn lưu xứ đong đầy
để chắt chiu những bạn bè năm cũ.
Hãy về đây để cùng nhau tâm sự
sao mãi xa cho buồn cả chiều nay
?
về đây đi cùng nhắc lại trăm
điều
sau chiến trường xưa, vướng vòng
tù tội !
Về đây đi và nhớ về thật vội
nâng cung lên cho rực lửa ý thơ
mong xoá đi những ngày tháng đợi chờ
viết đoạn kết bài thơ tình trọn vẹn.
Hãy về đây, đời đâu cần hò
hẹn...
Du-Yên
|